Trang Chủ Chuyên Đề Đức Phật và Thánh chúng Làm thiện để hoán chuyển nghiệp quá khứ

Làm thiện để hoán chuyển nghiệp quá khứ

Email In
Xem kết quả: / 4
Bình thườngTuyệt vời 

Làm thiện có thể hoán chuyển được nghiệp quá khứ không? Một người bị bệnh nan y, đi chùa làm phước và túc nghiệp lớn này đã chuyển hoá được cái nghiệp của quá khứ của vị ấy. Có thể nói đây là một trong những câu chuyện rất gần với niềm tin nhân gian của chúng ta.

Chúng ta thấy rằng, trong đời sống, không phải chỉ có bệnh sida mới được cho là bệnh tuyệt chứng nan y, hoặc những chứng bệnh như bệnh sars hiện nay  mới được gọi là bệnh tuyệt chứng nan y;  đôi khi có vô số những bệnh hết sức tầm thường,  nhưng vẫn  không thứ thuốc nào chữa hết.  Những trường hợp này  chúng tôi nghĩ rằng đây là bệnh do nghiệp.

Ví dụ, chúng tôi đã gặp số người mắc các  chứng bệnh ngoài da. Mặc dầu họ được các bác sĩ tận tình chữa trị, và mặc dù bệnh ngoài da cũng không phải là căn bệnh trầm trọng,  vậy mà bệnh tình của họ không cách nào chữa khỏi.

Và cũng không phải riêng gì bệnh ngoài da mà thôi, vô số những trường hợp bệnh  khác với mức độ tương tự như vậy mà vẫn không chữa khỏi,  được tìm thấy trong xã hội chúng ta ngày hôm nay,  bất chấp sự tiến bộ vượt bực của nền dù y học hiện đại.  Có những bệnh do thân,  có thân thì phải có bệnh, ví dụ bệnh già,  vì  có thân thì chúng ta phải già, rồi khi trái gió trở trời chúng ta bị đau  nhức, đó là lẽ  tự nhiên của thân, nhưng cũng có những chứng bệnh bất thường, không phải là bệnh trầm kha, nhưng không chữa được, chẳng hạn như bệnh ngoài da mà tôi đã đề cập đến ở trên. Trong những trường hợp này,  chúng ta không thể không tin vào những lời dạy trong kinh điển:  Đó  là bệnh do nghiệp quá khứ hay là túc nghiệp chi phối.  Điều này đưa chúng ta  trở lại vấn đề là căn bản của đạo Phật – nghiệp.

Kinh Pháp Cú kể một câu chuyện về quận chúa Robini,  em gái của tôn giả Anuruddha.  Khi Ðức Phật và Chư Tăng về lại cố hương Ca - tỳ -la-vệ, Ngài ngự tại một công viên rất đẹp của dòng họ Thích Ca.  Trong thời gian này, nhiều người  đã đến viếng thăm  Ðức Phật và chư Tăng, nhưng tôn giả không thấy em gái của mình, tức là quận chúa Robini - một người rất thân thiết với Tôn Giả vào thuở thiếu thời – trong số những người đó. Tôn giả hỏi thăm thì mới biết rằng quận chúa Robini,  trong nhiều tháng nay, đã bị mắc phải một chứng bệnh ngoài da,  không chữa được.  Những chiếc mụn lở loét không chỉ gây đau đớn mà còn làm cho  dung mạo của Robini  không còn đẹp đẽ như xưa, vì vậy nàng rất xấu hổ và không còn muốn đi ra ngoài để gặp bất kỳ ai.  Tôn giả Anuruddha nhắn quận chúa Robini đến gặp mình và nàng đã xuất hiện với một bức voan che mặt.  Và tôn giả đã dạy cho em gái của mình cách để chuyển hóa nghiệp.

Tôn giả Anuruddha là một bậc Thánh đệ nhất về thiên nhãn thông và trong sự hiểu biết của mình, ngài thấy rằng bệnh của Robini là một căn bệnh do nghiệp.  Vì vậy, ngài đã dạy em của mình bán đi một số tư trang và dùng số tiền đó  để xây dựng một cái tịnh xá và đem tịnh xá này để cúng dường đến Ðức Phật và chư Tăng.  Trong Kinh nói rằng,  sau khi nàng hoàn tất ngôi tịnh thất này thì căn bệnh cũng chấm dứt, dung mạo nàng trở lại bình thường vì do đã  hoán chuyển được cái nghiệp.  Khi Ðức Phật ngự đến tịnh xá, Ngài nhân đó đã dạy câu chuyện quá khứ về  tiền thân của quận chúa Robini.  Trong một tiền kiếp,  nàng là một vị hoàng hậu đem tâm đố kỵ một vũ nữ tài nhân trong cung - và đây cũng là câu chuyện rất thường xảy ra ở chốn cung đình.  Người vũ nữ này có lẽ được nhà vua sủng ái nên hoàng hậu khởi tâm đố kỵ,  vì vậy bà đã dùng mụn ghẻ đem sấy khô, nghiền thành bột rồi ném vào người vũ nữ này.  Người vũ nữ này do vậy đã bị nhiễm một chứng bệnh ngoài da,  ghẻ lỡ rất là đau đớn, mụn nhọt  đã  hủy hoại nhan sắc của nàng. Do vì bất thiệnnghiệp đó nên kiếp này Robini phải mang chứng bệnh ngoài da như vậy. Tuy rằng việc làm bất thiện đó đã được thực hiện từ nhiều kiếp trước, nhưng quả báo của nó vẫn còn  dai dẳng cho đến kiếp này.

Theo lời Đức Phật dạy, nếu chúng ta tạo những công đức về mặt phước thí, ví dụ tạo phương tiện cho những người khác như bố thí xe thuyền, thực phẩm , y phục v.v... nó sẽ trực tiếp đem lại sự lợi lạc cho đời sống của những người đó, và đặc biệt nếu đối tượng nhận bố thí là những người  tu hành có giới đức, chẳng hạn như trong trường hợp này,  nàng Robini đã làm một tịnh xá và cúng dường nó lên Ðức Phật và chư Tăng, thì đó là một phước thí hết sức sung mãn, đem  lại các quả báu là  sống lâu, có sắc đẹp an vui và có sức mạnh cho người bố thí, và trong trường hợp của Robini là đã chuyển được quả báo của ác nghiệp quá khứ của nàng.  Những phước nghiệp đến do quả của việc  cung cấp tiện nghi cho những vị tu hành như vậy thì được gọi là được phước.  

Hôm nay chúng ta đề cập đến điều này ở đây bởi vì làm phước là một trong truyền thống  rất quan trọng xưa nay của Phật giáo mà không phải phật tử nào cũng am tường.  Trong Kinh có nói rằng bố thí đèn là cho mắt sáng, bố thí xe thuyền là cho sự an vui.  Tuy nhiên,  ngày hôm nay phật tử làm phước ít có ai nghĩ đến chuyện này, bởi vì chúng ta sống trong một xã hội mà  đời sống của Chư Tăng đã khác ngày xưa và tiền bạc trở thành một đơn vị trao đổi nên lâu ngày phật tử không còn nhớ nhiều đến các phước sự đã được dạy tường tận trong Kinh điển.

Chúng tôi đã nhiều dịp gặp các vị phật tử kỳ cựu, lão thành ngày xưa, những người đã từng gần cận các ngài Trưởng lão như ngài Hộ Tông, Thiện Luật v.v..., những vị đã khai sanh ra Phật giáo Nam tông trong giai đoạn Việt Nam ở trong thời kỳ chấn hưng Phật Giáo. Những vị cư sĩ này kể rằng các ngài rất kiên nhẫn đọc đi, đọc lại từng trang kinh để hướng dẫn cho  phật tử về ý nghĩa của cách làm phước. Ví dụ như chúng ta nói rằng bố thí xe thuyền là cho sự an vui, và có ai hiểu được tại sao bố thí xe thuyền (có nghĩa là phương tiện di chuyển)  là cho sự an vui không? Một vị thiền sư, một vị pháp sư trong lúc đi đó, đi đây hoằng pháp mà được cúng dường phuơng tiện đi lại tiện nghi thỏai mái thì việc này sẽ đem lại  nhiều điều lợi lạc. Cái lợi lạc mà việc cúng dường này là mang  lại sự khinh an cho vị thiền sư, pháp sư.  Bố thí sự khinh an mang lại cho người bố thí bốn  pháp, bốn quả phúc rất lớn, đó là thọ mạng sống lâu hơn, nói về dung sắc thì thù thắng hơn, nói về sự an vui của tâm thì tâm thanh thản hơn và nói về thể lực thì có sức mạnh nhiều hơn. Những ảnh hưởng tương  quan giữa phước và quả như vậy được nói đến nhiều trong truyền thống tạo phước của phật tử trong kinh điển.

Tuy vậy, phật tử ngày nay hầu như không đến truyền thống này, vì vậy đa phần  thường dùng  tiền bạc để  cúng dường cho quí thầy, rồi quí thầy muốn dùng số tiền đó làm gì thì làm.  Làm phước như vậy thì rất tự tại, do khi cúng dường  có tác ý tốt, có tâm niệm tốt,  thì cũng gặt hái được quả báo tốt.   

Quay trở lại với vấn đề làm thiện có thể hoán chuyển được cái nghiệp quá khứ không?  Một người có thể bị một số nghiệp ở trong quá khứ gây cho mình một số phiền lụy ở trong đời sống hiện tại, và trong trường hợp này với quận chúa Robini là thân bị một chứng bệnh ngoài da, và Kinh điển cho chúng ta thấy rằng  có một số phước hạnh- tức là việc làm thiện -  có thể hoán chuyển được cái nghiệp quá khứ. Đây cũng là một sự ảnh hưởng của đạo Phật đối với nền văn hoá vì khi người Phật tử tin rằng  việc tạo phước có khả năng để hoán chuyển đời sống, họ sẽ luôn cố gắng làm việc tốt để đem lại sự an vui cho chính bản thân mình cũng như mọi người chung quanh .

Chuyển biên: Minh Hạnh

Biên tập: Pañña Dīpa Tuệ Đăng

Theo: phapluan.net

Gửi Ý kiến

B
i
u
Quote
Code
List
List item
URL
Tên của Quý vị *
Địa chỉ email của Quý vị
Địa chỉ website
Mã xác nhận   
Gửi Ý kiến
Lần cập nhật cuối ( Thứ sáu, 13 Tháng 12 2013 10:37 )  
Bài mới nhấtBài đã đăng
Symbol
Đức Phật và Thánh chúng